Đòn cân não của Miura và Dollah Salleh
Bên dè dặt, bên đáp… xoay
Kể từ lúc sang Malaysia, HLV Miura dường như trầm tư hẳn so với thời điểm diễn ra vòng bảng ở Hà Nội. Vị HLV người Nhật nói rất ít, hạn chế tiếp xúc với báo chí càng tốt.
Ông được giới truyền thông Malaysia đón ngay tại sân bay Kuala Lumpur, rồi hỏi dồn từ sân tập cho đến phòng họp báo trước trận đấu. Tuy nhiên, từ đầu chí cuối, HLV Miura chỉ chịu trả lời trong những trường hợp ông không thể im lặng (ví như buổi họp báo bắt buộc trước trận bán kết lượt đi), còn lúc nào từ chối được là ông từ chối.
Rồi ngay cả khi trả lời, HLV Miura cũng trả lời rất nhát gừng, ông toàn nói chung chung, bàn về chuyện thời tiết, về những vị trí mà không nói ra thì ai cũng biết ông sẽ sắp cầu thủ đấy đá ở chỗ đấy (ví dụ như các HLV hiếm khi thay thủ môn và xáo trộn hàng hậu vệ ở các giải đấu lớn). Riêng lúc bị hỏi dồn về những quân khí có thể là bí mật, ông Miura đều lái câu chuyện sang hướng khác.
Đứng cạnh nhau nhưng HLV Miura và HLV Dollah Salleh mỗi người một suy tính
So với HLV Miura, người đồng nhiệm Dollah Salleh nói nhiều hơn. Thậm chí, có thể xếp vị HLV của đội tuyển Malaysia vào loại nói nhiều. Nhưng kỳ thực, nếu để ý kỹ, ông Dollah Salleh chỉ toàn nói những điều mà nếu ông không đề cập đến, người ta cũng có thể… đoán được.
Vị HLV của đội chủ nhà trong trận bán kết lượt đi nói về chuyện đội bóng của ông phải thắng Việt Nam với cách biệt 2 bàn, nhưng không nói rõ ông đặt trọng trách ghi bàn vào ai, vào vị trí nào?
Ông nói đến chuyện sẽ xuyên thủng hàng thủ của chúng ta (điều đương nhiên mà mọi HLV đều muốn thế), nhưng không nói về phương án sẽ xuyên thủng hàng thủ ấy bằng cách nào?
Rồi khi phóng viên nước chủ nhà đề cập thẳng đến chuyện ông sẽ chọn ai thay đội trưởng Shukor Adan đá ở hàng tiền vệ, và ai sẽ thay Amri trên hàng tiền đạo, HLV Dollah Salleh quay sang… cười trừ, trước khi bảo phóng viên đấy “anh sẽ biết vào tối Chủ Nhật tới đây”!
Cuộc đấu không chỉ gồm 90 phút
Hóa ra, cuộc đối đầu giữa đội tuyển Việt Nam và Malaysia không chì gói gọn trong 90 phút bóng lăn trên sân Shah Alam, mà những gì diễn ra trước đó và sau đó có khi mới là những yếu tố quyết định đến thắng – bại chung cuộc.
Nếu công tác chuẩn bị trước giờ bóng lăn không quan trọng, có lẽ người Mã chẳng nhọc công đưa trận bán kết lượt đi về tận Shah Alam ở Selangor, thay vì để bóng lăn ở sân quốc gia Bukit Jalil (còn chuyện mặt cỏ hư từ đầu tháng 11 có khi chỉ là… cái cớ).
Nếu không quan tâm đến công tác chuẩn bị trước trận đấu, có lẽ HLV Miura cũng không cảm thấy khó chịu khi đội tuyển Việt Nam phải di chuyển sang đất Mã trễ hơn so với dự tính của ông, rồi cũng chẳng khó chịu lúc đội bóng phải bay vào TPHCM trước khi sang Malaysia, thay vì bay thẳng từ Hà Nội.
Một HLV giỏi là một HLV biết cách đọc ra thói quen bày binh bố trận của đối phương, đồng thời giấu được ý định trong đầu mình. Những quân bài tẩy, nhưng toan tính dành cho 90 phút bóng lăn trên sân càng được giấu lâu chừng nào thì càng tốt chừng đó.
Thành ra, đừng khó chịu khi HLV Miura tiết kiệm lời nói trong những ngày qua, cũng đừng thấy lạ khi ông tránh tiếp xúc với giới truyền thông của cả Malaysia lẫn Việt Nam. Bởi, nói cho cùng, chúng ta không cần những lời hứa, người hâm mộ cũng không quan tâm lắm đến những tuyên bố có cánh.
Điều mà chúng ta cần, người hâm mộ cần, đương nhiên, đó là kết quả trên sân bóng. Mà kết quả trên sân bóng chính là điều mà HLV Miura chỉ nói ngắn gọn: “Mục tiêu của đội tuyển Việt Nam là vào chung kết!”.
Phần còn lại, cứ để vị HLV người Nhật tính, hãy để ông dành thời gian và tâm trí để chơi ván cờ cân não với người đồng nhiệm Dollah Salleh bên phía Malaysia, vốn cũng chẳng phải là dân tay mơ!
Trọng Vũ (từ Kuala Lumpur)
Bóng đá trong nước – Dân trí điện tử – Dantri.com.vn
from WordPress http://ift.tt/1zbu0La
via tin tuc the thao












Post a Comment